|
|
TRANG CHỦ TÁC PHẨM
Tác phẩm
Mới
|
TRẦM KIẾM HỒ
Truyện ngắn lịch sử của THANH HOA
oàng Thiên Sước xuất thân từ gia đình quí tộc. Cha là tư đồ tể tướng Hoàng Thiên Chức của triều vua Khánh Thượng nhà Thương, triều đại trị vì gần hai trăm năm đất nước Việt Thường. Lúc này triều đình đang trên đà suy vong. Ben ngoài, cường quốc Bắc Hùng lăm le đem quân xâm lược. Triều đình bè phái. Nạn tham quan lại nhũng nặng nề. Chuyện mua quan bán tước phổ biến. Đê điều vỡ liên miên năm này qua năm khác. Mùa màng thất bát. Nạn đói hoành hành. Dân chúng lầm than, cơ cực. Lòng người ly tán. Thiên Chức ra sức đem tài kinh bang tế thế, quyết tâm vực dậy một vương triều. Tuy nhiên, một cay cổ thụ chẳng thể dựng nổi cánh rừng. Lúc lâm chung, Thiên Chức cầm tay con trai duy nhất dặn dò:
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
KÝ
|
KHÁCH VỀ MƯỜNG ĐỘNG
Trời chiều bảng lảng, anh Thú, giáo viên người Mường ở một trường cấp hai, chở tôi vi vu trên xe máy đến xem khu mộ cổ Động Thếch, xã Vĩnh Đồng, Kim Bôi (Hòa Bình). Những ngọn đá hình chông, hình mác khá to, ngọn dựng đứng, ngọn nghiêng nghiêng, rải rác trên vạt đất ngô đang lên mập mạp, mơn mởn. Anh bảo: đá này lấy tận Thanh Hóa về xây mộ cho quan Mường xưa. Tôi lặng nhìn rặng núi xa, mờ dần trong màn sương đang phủ xuống, lâng lâng nỗi nhớ về một thời xưa cũ của bốn Mường nổi tiếng: Bi, Vang, Thàng, Động. Và Kim Bôi tức Mường Động... Chợt nhớ câu hát xót xa từng nghe mấy mươi năm trước:
Yêu nhau cho thịt cho xôi
Ghét nhau đưa đến Kim Bôi, Hạ Bì.
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
Truyện ngắn
 |
Một mình nàng đi lang thang dọc bãi cát. Trăng rắc vàng trên những ngọn sóng lấp lánh, rì rào. Biển khuya khuấy động hồn ai.... Mấy ngàn đêm từ khi chồng nàng mất, nàng cũng mất luôn những giấc ngủ êm đềm. Chỉ còn lại nỗi nhớ nhung, trăn trở
|
Lời bình của BẠCH NHẬT PHƯƠNG:
Truyện ngắn San Hô Tím của Trần Thanh Giao rất hay. Không biết anh viết lâu chưa , nhưng hôm nay tôi mới lứớt Web và đọc được. Những chi tiết đời thường xen lẫn một chút liêu trai với liều lượng vừa đủ khiến người đọc bị cuốn hút. Qua nhiều truyện ngắn của anh mà tôi đã biết, có thể thấy, tác giả tỏ ra có biệt tài trong việc khai thác những "tảng băng chìm" trong hồn người. Đặc biệt, nhũng nhân vật nữ thường được anh mô tả với thái độ trân trọng và nâng niu, khiến họ trở nên rẩt đáng yêu. Là một phụ nữ, tôi xin cảm ơn anh về điều này.
WTTG: Xin cảm ơn những lời bình tốt đẹp của nhà thơ nữ.
LÂM HÀ: Thêm một bất ngờ
Những gì cần nói thì chị Bạch Nhật Phương đã nói rồi, còn đệ lại phát hiện ra rằng Lão Đại Ca có thêm khiếu viết truyện liêu trai (dù không kinh dị) rất lôi cuốn, nhưng đọc đến kết thì hơi...lạnh gáy! Đệ tuy là yêu tinh nhưng mà cũng...sợ ma lắm ạ.
WTTG: Rất cảm ơn bạn. Nhưng ma này hiền lắm... Chỉ tặng... quà thôi...
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
Truyện vừa
|
MỜI ĐẾN ĐẢO XA
(Lời tựa viết cho bản dịch của I-NA DI-MÔ-NI-NA ra tiếng Nga, NXB Văn học Thiếu nhi Mát-xcơ-va - 1976)
MA-RI-AN TKA-SỐP
Hãy công nhận đi, các em thiếu nhi, ai trong số các em lại chẳng mơ ước về miền biển phía Nam xa xôi, nơi lúc nào cũng có ánh nắng mặt trời; nhất là về đêm, lại càng không giống chúng ta, mà bầu trời lấp lánh mhững vì sao. Ven bờ biển, đủ các loài cá dại bơi lặn, những con ốc con sò không ngừng nhả ngọc....
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
Truyện dài
|
PHẦN THỨ NHẤT
CHƯƠNG I
Tiếng còi ô tô vụt nổi lên sát sau lưng làm Tùng giật mình tạt vội lên vỉa hè. Nhưng anh chẳng ngoái đầu nhìn lại. Anh cứ cắm cúi rảo bước dưới vòm lá loang lổ ánh nắng chiếu của hàng cây sấu bên đường. Đôi giày vải màu cỏ mới mua thoăn thoắt vượt qua những hố một đang đào dở, đất chung quanh lổn nhổn. Chiếc ba-lô màu xanh thợ đã bạc, nhưng những dây buộc thì đen tuyền rũ xuống rung rinh sau lưng anh, những dây buộc như vừa mới cắn chỉ khâu. Dưới dây đeo bên phải lủng lẳng một chiếc túi nhỏ, vải trắng có hình chữ thập đỏ xinh xinh. Cái áo sơ mi bằng vải, vuông xanh vuông trắng, cũng khéo chọn, hòa hợp với dáng người thanh thanh, nước da trắng trẻo. Tất cả những thứ ấy làm cho con người Tùng toát lên cái vẻ thênh thênh, háo hức, pha đôi chút đỏm dáng, ngây thơ khi khói lửa của cuộc chiến tranh ác liệt đang tràn lan đất nước. Thỉnh thoảng, Tùng nghểu cổ nhìn đồng hồ trên nhà ga trước mặt. Hai dãy phòng đợi dài dằng dặc, giờ cửa đóng im ỉm, từ xa Tùng thấy nổi bật trên tường cao những bản điều lệ phòng không to như cái chiếu, chữ đen in đậm trên loại giấy màu hoa đào (Tùng chợt nghĩ: sao điều lệ phòng không lại in trên giấy hoa đào nhỉ?). Hành khách xếp hàng ngoài quãng rộng trước ga đặc từng mảng. Thỉnh thoảng những chiếc xe tải và xe con dắt đầy cành lá, còi bóp toe toe, bánh lăn chầm chậm, từ mặt trận phía Nam chạy về, lướt qua cửa ga, từ gầm đến nóc xe, phủ đầy một lớp bụi màu gạch mới nung. Dọc phố rộng, những toán thanh niên, cả trai và gái, đi thành hàng, tay gậy tay súng, lưng cũng giắt mấy cành lá xanh nhún nhảy. Trên cột điện đầu phố, loa phóng thanh hát một bài ca vang động :
"Đế quốc Mỹ xâm lược Tổ quốc ta
Mối căm thù chất lên thành núi cao
...
Đồng bào ơi ! Đồng bào ơi !
...
Thề quyết bảo vệ Tổ quốc ta !"
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
Phê bình - Lý luận
|
Tham luận tại Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam lần VIII
ĐỂ CÓ TÁC PHẨM HAY
Làm sao để có tác phẩm hay? Muốn trả lời câu hỏi này, trước hết phải trả lời cho được: thế nào là tác phẩm hay. Không nhất trí được với nhau thế nào là tác phẩm hay mà cứ muốn tìm tác phẩm hay thì chẳng giống với con trẻ chơi trò bịt mắt bắt dê sao?
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
Tản văn
|
Chúng tôi men theo dòng Nậm Na tiến vào Điện Biên. Sông quanh co dưới núi, có quãng bãi cát dài in bóng đồng bào H'Mông dắt chó đi săn; có quãng đá nhô giữa lòng sông, nước réo lên sủi bọt. Sườn non, mép vực, dâng lên những nhành hoa ban, cánh trắng vẫy gió rung rinh.
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
Bài viết
TA DẠI...
Báo An ninh thế giới số 109 ra cuối tháng 8-2010, trang "Nghệ thuật và chuyện đẳng cấp" có bài "Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ", phỏng vấn nhạc sĩ Quốc Bảo, ghi lời nhạc sĩ nhắc lại câu này là anh "học cụ Nguyễn Công Trứ"... Không đáng trách Quốc Bảo nhớ sai vì anh là... nhạc sĩ, chỉ trách người phỏng vấn và nhất là người biên tập không cẩn thận "chữ nghĩa", để sửa giùm anh, vì câu ấy của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm, trong bài "Thơ nhàn", như sau:
|
|
|
|
|
Các bài khác...
|
|